Lý Đức cùng vợ và con trong ngày mừng chiến thắng.

Giờ đây, khi chiếc HC vàng quý giá đó đã về tay anh, nhiều người vẫn phải thừa nhận: “Nếu không có một bản lĩnh thi đấu vững vàng, thì chỉ chút nữa Lý Đức đã đánh mất cơ hội do… nghèo”.
Lý Đức và cả các VĐV Việt Nam đã không ít lần trước khi ra sàn phải lấy mót dầu xoa. Họ rất thèm khi thấy đối phương xoa dầu hiệu cỡ mấy nghìn USD, các đường cơ nổi bật, bóng lộng lẫy. Lý Đức chỉ biết đợi và âm thầm nhặt của thừa để xài cho mình. HLV Vĩnh Nguyên cho biết: “Nhiều loại dầu Mỹ đẹp tuyệt nhưng làm sao mua nổi. Chúng tôi phải dùng những loại rẻ và tự pha chế để có màu thích hợp”.
Anh vẫn còn nhớ chuyện cười ra nước mắt. Thời kỳ đầu không có điều kiện, các VĐV thể hình Việt Nam phải tự pha nước muối ngâm mình rồi kiếm chỗ nắng ngồi phơi để da có màu nâu sẫm. Nhưng khổ nỗi, nắng quá thì đen thui còn nắng nhẹ thì da có màu… tái tái.
Năm 1997, khi Lý Đức chuẩn bị cho lần đầu tiên thi đấu quốc tế -giải vô địch thể hình châu Á – thì cả đại gia đình gồm 10 người phải sống chung trong một căn hộ chung cư. So với các anh em trong nhà thì Lý Đức, một VĐV thể hình, vô cùng cực khổ. Anh chỉ dám bồi bổ bằng những bữa ăn đạm bạc. Chế độ trợ cấp cho mỗi VĐV 45.000 đồng/ngày, tằn tiện lắm cũng chỉ đủ chuyện ăn, còn sữa và các loại vi lượng, khoáng chất… phải tự trang trải bằng công việc tay trái.
Sau này, nhờ những đóng góp của anh cho thể thao Việt Nam, UBND TP HCM đã cấp cho vợ chồng anh một căn hộ tương đối khang trang. Nhưng những chiếc HC vàng kèm các khoản tiền thưởng xứng đáng vẫn chưa đủ vì gia đình anh lại có thêm nhân khẩu. Để vừa nuôi con và bồi bổ cho mình, nhà vô địch phải cày bằng việc làm HLV ở các CLB thể hình. Gần đây, cuộc sống của anh mới ổn định hơn nhờ một phòng tập riêng.
Dù có những thời điểm truân chuyên, nhưng Lý Đức vẫn tin tất cả rồi sẽ qua nếu mình biết sống hết mình với nỗi đam mê và vì mọi người. 
(Theo Thể Thao Ngày Nay)

1gom