– Tại sao anh lại cảm thấy cô độc giữa LHP đông đúc vậy?

Đạo diễn Lê Hoàng.

– Vì chỉ mình tôi một phái, chuyên làm phim thị trường có mặt ở đây. Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng và đoàn làm phim Những cô gái chân dài không đến, họ đã “bỏ rơi” tôi. Còn những đạo diễn khác thì họ không thèm làm loại phim rẻ tiền như tôi.
– Nhưng trên thực tế, những phim thị trường lại thu hút khán giả, tại sao anh phải chạnh lòng?
– Tiêu chí của cuộc hội thảo là tìm ra giải pháp thu hút khán giả nhưng tất cả mới chỉ là lý thuyết. Theo tôi, để kéo khán giả đến rạp, mỗi người hãy hiểu được nỗi khổ của những người làm phim không ăn khách và những người làm phim ăn khách.
– Làm phim không có khán giả đã đành, còn những người làm phim ăn khách thì khổ vì đâu?
– Nhiều thứ lắm! Thứ nhất là khổ vì chịu áp lực của nhà sản xuất. Thứ hai là áp lực về tiền bạc, thứ ba là khổ vì áp lực báo chí, thứ tư là khổ vì bị nghi ngờ về tư cách. Trước đây khi tôi làm Ai xuôi vạn lý, Lưỡi dao, Chiếc chìa khóa vàng thì không ai nói gì, nhưng từ sau Gái nhảy và Lọ Lem hè phố, tôi bị chửi về tư cách. Một nỗi khổ nữa là bị nghi ngờ về năng lực, rồi cuối cùng là bị loại ra khỏi hệ thống giải thưởng chính thức. Lần đầu tiên LHP Việt Nam có thêm giải Bộ phim được công chúng yêu thích nhưng thực chất đó chỉ là một giải thêm nếm, mang tính động viên, vuốt ve.
– Biết là như vậy, tại sao anh vẫn đến dự LHP?
– Tôi đã bỏ nhiều LHP quốc tế vì không cần những lời khen ngợi từ xứ người, nhưng ở VN thì tôi vẫn tới dự, đó là trách nhiệm và lương tâm nghề nghiệp của một đạo diễn. Mặc dù biết rằng mình sẽ đơn độc, bị ghét, bị đánh…, nhưng tôi không sợ. Tôi tin tưởng vào con đường mình đang đi.
(Theo Thể Thao Ngày Nay)

1gom